Giỏ hàng

[Chuyện Của Sách] Thứ Tôi Mang Là Minh Chứng Cho Tình Cảm Thiêng Liêng Nhất Trên Đời

BÀI DỰ THI 47:

Họ tên: Phạm Vân Anh

Chuyện của sách “Tuổi thơ dữ dội” - Phùng Quán

------

Không Chỉ Là Sách

Tôi khẽ động đậy để những hạt bụi trên thân mình rơi xuống, khoan khoái nhìn một chú nhện đang chăm chỉ đan tấm lưới mới mà một sợi trên đó chú ta mắc vào gáy của tôi. Tôi đã ở trên tấm kệ cũ này bao lâu rồi nhỉ? Chắc là vài năm, cũng có thể là lâu hơn. Dòng chữ “Tuổi thơ dữ dội” tróc một vài nét, mép bìa đã rách được đính lại bằng băng keo. Những câu chuyện in trong tôi là tác phẩm đắt giá nhất của cuộc đời nhà văn Phùng Quán. Kể về cuộc sống chiến đấu và hy sinh của những anh hùng mới chỉ 13, 14 tuổi. 

Thật ra thì tôi cũng có một thời huy hoàng của mình: được bày bán trên tấm kệ gỗ của nhà sách, được bọc bởi một lớp nilon mỏng, bìa mới cứng và từng trang giấy phẳng phiu, thoang thoảng thứ mùi thơm mà bất kì kẻ yêu sách nào cũng nghiện. Nhưng điều làm tôi tự hào nhất về cuộc đời mình và hay đem kể cho mấy gã đồng nghiệp đang tựa lưng vào tôi nghe không chỉ có thế. 

Nhìn này, ở trang đầu tiên còn vết mực hơi cũ nhưng vẫn còn đọc được “Thân tặng con trai của ba, chúc con luôn khỏe mạnh và học tập tốt”. Tôi nhớ như in ngày hôm đó, người đàn ông trong bộ quân phục xanh dùng đôi tay thô ráp nhẹ nhàng nhấc tôi xuống khỏi kệ, mỉm cười dịu dàng. Ông dùng chiếc bút máy viết lên trang giấy đầu tiên của tôi, sau đó bọc lại bằng một lớp giấy gói quà vuông vức và đẹp đẽ. Ngày hôm sau, tôi được trao cho một cậu bé tầm 10 tuổi. Cậu vội vàng xé lớp giấy gói, đưa tôi lên ngang tầm mắt rồi ôm tôi nhảy nhót cười vang. Kể từ đó, tôi trở thành người bạn của cậu. 

Nếu bạn lật tới trang sách kể về sự hy sinh của Vịnh sưa trên kho đạn của địch, giữa trang giấy có một số chữ bị nhòe. Cậu bé khóc khi đọc nó, vô tình để lại những giọt nước mắt.

Ở đây nữa, chuyện kể ba lần vượt ngục của Lượm cùng những lần chơi khăm bọn giặc, lúc mở tới đấy bạn sẽ nghe thấy tiếng cười. Mỗi lần cậu ấy đọc tới đây đều cười vang, đến tôi cũng thấy vui vẻ theo. 

Dưới những lời bài hát Quỳnh Sơn Ca viết về sông Ô Lâu, về cậu bé Mừng đi tìm thuốc cho mẹ, vết bút đánh dấu đã mờ nhưng vẫn thấy được. Hình như cậu rất thích những dòng đó, cứ đọc mãi không thôi. 

Cậu trân trọng đặt tôi ở chính giữa kệ sách. Mỗi lúc cậu rảnh rỗi lại đem ra đọc. Mỗi trang sách lật lên là một cảm xúc, thỉnh thoảng lại thêm vài vết mực đánh dấu.

Nhưng mãi sau này, tôi không còn gặp ba cậu chủ. Ông ấy đi mãi không về, mà có vẻ như sẽ chẳng bao giờ về nữa. Người ta đưa giấy báo, bảo ba cậu đã hy sinh trên chiến trường. Có một khoảng thời gian dài mỗi lần cậu đọc tôi đều khóc, lật đến trang sách kể về Lượm cũng không còn cười. 

Sau này cậu chủ đi học xa, vị trí của tôi được xếp lên trên cùng, ít ai đụng tới. Giữa những trang giấy kẹp tấm hình đã ngả màu, trong hình là người đàn ông mang quân phục xanh bế trên tay cậu con trai trạc tầm 10 tuổi, đứng cạnh là người phụ nữ mang váy hoa trên má còn vương chút phấn hồng. Cả ba cùng mỉm cười nhìn vào ống kính máy ảnh. 

Tôi hiểu rõ hơn ai hết, giá trị của tôi không chỉ nằm ở những trang chữ. Thứ tôi mang theo còn là minh chứng cho một tình cảm thiêng liêng nhất trên đời, đẹp hơn bất kì giải thưởng hay danh hiệu nào mà tôi được trao tặng. Người ta thường đọc những cuốn sách chỉ vì những gì viết trên đó, còn đối với tôi mà nói mỗi cuốn sách đều mang thêm một câu chuyện mà không phải ai cũng có thể đọc ra. 

Facebook Instagram Youtube Twitter Google+ Top