Giỏ hàng

[CUỘC THI VIẾT ONLINE] NHÀ GIẢ KIM

[BÀI DỰ THI 013]
Họ tên: Nguyễn Thị Lộc
Cuốn sách cùng bạn trưởng thành: Nhà giả kim - Paulo Coelho
-------------------

Gửi tôi của quá khứ- cô bé năm mười bảy tuổi!

Tròn trĩnh bảy năm trôi qua, cô bé ngày nào giờ đã hai mươi tư – cái tuổi mà không quá lớn nhưng cũng không còn nhỏ để mãi theo đuổi những cái ước mơ viển vông. Tôi đã từng đọc nhiều bức thư gửi cho chính mình ở tương lai để khi đạt đến, họ biết mình đã làm được những gì. Còn với tôi, tôi lại thích viết cho bản thân thời quá khứ - những ngày trẻ mộng tưởng đã qua. Không phải để biết mình đã có được gì mà là hiểu được mình trải qua những gì.

Cô bé ạ, năm mười bảy tuổi cậu là một cô gái có ước mơ, có ý chí. Cậu vui vẻ cười đùa bên bạn bè của mình, mỗi ngày trôi qua là một ngày hạnh phúc. Sau này nhìn lại, tôi vẫn ngưỡi mộ bản thân mình của ngày đó bởi mãi mãi sau này tôi vẫn không tìm lại được mình của những ngày mười bảy tuổi, lúc ấy cậu vô tư hồn nhiên trong sáng đến lạ.

Rồi biến cố gia đình xảy đến với cậu, đột ngột đến mức cậu vẫn chưa chuẩn bị tâm lí sẵn sàng. Và dĩ nhiên, cậu suy sụp hẳn. Ước mơ trở thành cô giáo, đứng trên bục giảng ngày ấy của cậu, cậu cũng muốn cất sang một bên. Con đường phía trước của cậu đầy rẫy chông gai, cậu muốn từ bỏ mọi thứ thì người thầy mà cậu quý trọng chỉ lẳng lặng đưa cho cậu một cuốn sách “Nhà giả kim”. Lúc đấy tôi còn nhớ cái khuôn mặt ngạc nhiên của cậu, vì vốn dĩ cậu chẳng thích việc đọc sách bao giờ. Thế mà không hiểu vì động lực gì đó, ngay hôm sau, cậu đã mang cuốn sách ra đọc ngon lành. Cậu đọc mấy trang đầu, cái nhíu mắt của cậu tôi biết rằng cuốn sách viết cũng bình thường, bởi cái lối viết xưa cũ về người phương Đông mà nhân vật chính là một người chăn cừu. Thế rồi cậu cũng kiên nhẫn đọc hết cuốn sách 225 trang với nhiều triết lí nhưng không hề nhàm chán giáo điều. Cậu thích thú với cuộc hành trình đi tìm kho báu của một chàng trai chăn cừu một cách rất tự nhiên nhưng rất lôi cuốn.

Gấp lại cuốn sách, tôi hiểu cậu đã biết được vì sao thầy lại tặng cậu cuốn sách này “Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình, và đừng sợ hãi trước những chông chênh của cuộc đời” bởi vì “ mỗi giây phút tìm kiếm là một khoảnh khắc gặp gỡ Thượng đế và Vĩnh hằng” cũng là điều mà tác giả gửi gắm.

Cậu biết không, tôi là của hiện tại, không có nghĩa tôi sẽ chối bỏ cậu, quá khứ của mình. Tôi viết cho cậu không phải để tự hào rằng tôi đã là cô giáo – là người viết tiếp cái ước mơ cậu từng nghĩ sẽ bỏ dở mà là tôi chỉ muốn cho cậu thấy những thử thách và cơ hội cậu đạt được sẽ chính vào cái lúc cậu không ngờ tới nhất.

Nếu ngay lúc đó cậu không đọc cuốn sách Nhà giả kim mà thầy tặng thì có lẽ cái lời khuyên âm thầm của thầy cũng sẽ chỉ là lời nói và cậu giờ là một con bé vất vưởng với cái ngành nghề nào đấy trong xã hội bon chen. Tôi đã từng nói cậu là một cô bé có ý chí quả không sai. Cuộc đời con người có thể thay đổi theo một cuốn sách, tôi tin điều đó. Tôi của hiện tại chưa thể nói đã trưởng thành, nhưng tôi có thể dõng dạc khẳng định với cậu tôi đã trưởng thành hơn bởi một cuốn sách. Họ là con người, tôi cũng là con người, họ làm được, thì lí do gì chúng ta không làm được đúng không? Tuy nhiên, không phải lúc nào cậu cũng có thể có được thành công. Cậu có thể vấp ngã nhiều lần, nhưng không sao cả, thất bại là điều không thể thiếu trong hành trình dẫn tới thành công của mỗi người. Điều quan trọng là cậu có thể đứng dậy sau những vấp ngã, làm lại từ đầu và học hỏi được từ những sai lầm.

Đọc một cuốn sách không phải vì nó nổi tiếng được thế giới ca thán, mà đơn giản là cậu đã có được gì sau khi đọc cuốn sách ấy. Và chẳng cần câu trả lời của cậu, chỉ nhìn theo cái cách cậu dần thích đọc sách, và cậu dám theo đuổi ước mơ năm mười bảy tuổi để có tôi của hiện tại thì cũng đủ hiểu chúng ta có được gì.

Tôi phải cảm ơn thầy, và cả cậu nữa, cảm ơn cậu đã trở thành một phần của cuộc đời tôi, đã giúp tôi trở thành con người như hiện tại, trưởng thành hơn với Nhà giả kim.

Tôi của năm 2019!

Facebook Instagram Youtube Twitter Google+ Top