Giỏ hàng

Cuốn Sách Truyền Cảm Hứng - Bạn Chỉ Sống Có Một Lần

[BÀI DỰ THI 053]
Họ tên: Nguyễn Thị Liên
Cuốn sách cùng bạn trưởng thành: Bạn chỉ sống có một lần


Tôi 20 gửi đến những “tôi” của ngày xưa!

Cô bé 19 tuổi, trông như 12 tuổi nhưng suy nghĩ như 91 tuổi là những điều mọi người xung quanh nhận xét về tôi. Chẳng hiểu sao nhưng tôi lại thấy đó như lời khen vậy (dù ý chính là chê tôi già trước tuổi). Điều gì đã khiến tôi thay đổi như vậy ư? Dù có nhiều yếu tố khiến tôi thay đổi nhưng yếu tố ảnh hưởng nhất tới tôi chính là SÁCH!

Tôi không thể nói ra được quyển sách mình tâm đắc nhất vì một khi tôi đã chọn đọc quyển sách nào tôi đều thấy nó thực sự ý nghĩa, nên trước tiên tôi nên nói về những thay đổi của mình.

Tôi chỉ mới đọc sách tầm được 4 năm, quyển sách đầu tiên tôi đọc là “Bạn chỉ sống có một lần”.

Và quyển sách đó như vị cứu tinh của tôi, thay đổi đầu tiên tôi thực hiện là BẮT ĐẦU có thói quen đọc sách. Quyển sách ấy đến với tôi lúc tôi rất bế tắc, bế tắc đối với tôi không phải là bị gì, không phải thiếu gì mà chính là không biết mình muốn gì! Tôi đã mất phương hướng khi mới vào lớp 10, tôi không biết ước mơ, mục tiêu sống của mình là gì, tôi trằn trọc, mất tập trung vì suy nghĩ đó, cùng tuổi với tôi chẳng ai suy nghĩ giống tôi nên tôi đành tự mình tìm hướng giải quyết. Đó là quyển sách mỏng và không được đánh giá cao nhưng tôi đã nghiền ngẫm từng câu chuyện mà tác giả kể.

Câu chuyện tôi thích nhất là câu chuyện tìm đến cái chết, một cậu trai trẻ đã năm lần bảy lượt muốn tự tử nhưng vào giây phút cần kề cái chết cậu ta đã muốn sống. Giây phút cậu ta muốn sống tôi cảm giác như chính bản thân mình vậy – tôi cũng muốn sống, sống một cuộc sống thực sự! Tôi đã lạc quan hơn bao giờ hết, tôi tự tìm niềm vui cho mình, tôi tập trung học hơn, luyện tập thể thao nhiều hơn, và hơn hết tôi đã tự tin hơn. Tôi đã luôn vui vẻ, luôn yêu đời, luôn sống là chính mình thật ý nghĩa.

Bài học tiếp theo tôi học được chính là chấp nhận thứ mình có, chấp nhận những điều khác với mình. Thay về nghĩ về những điều mình không có tôi lại hay nghĩ về những điều mình may mắn có được, điều đó khiến tôi thấy nhẹ nhàng hơn. Thay vì sân si với bạn là điểm cao hơn mình thì tôi lại vui vì năng lực của mình xứng đáng với điểm của mình, tôi đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ từ những điều rất nhỏ. Lớn hơn chút nữa tôi lại nhìn thấy ba mẹ nuôi tôi ăn học thực sự cực khổ, tôi đã rất buồn và tôi bắt đầu nghĩ sẽ không đua đòi, không xin tiền ba mẹ nữa. Tôi muốn học thật nhanh, thành công để có thể lo cho ba mẹ tôi, vì không thể giữ lại tuổi xuân của ba mẹ nên tôi cứ vắt sức để chạy cho kịp…

Vào năm nhất đại học nhìn lại những ngày được ở quê được ba mẹ cưng chiều tôi lại càng tủi thân hơn nữa, và một lần nữa tôi đọc lại quyển sách đó. Tôi nhận ra không ai có nghĩa vụ thương mình, lo lắng cho mình chỉ có xã hội phũ phàng chờ chực tát vào mặt mình thôi – đau nhưng rất thực. Tôi lấy hết niềm tin sau khi đọc quyển sách đó, vứt bỏ sự sợ hãi của sinh viên năm nhất, vứt bỏ sự tự ti của một đứa nhà quê, đi phỏng vấn xin việc.

Tôi bắt đầu bằng việc bán cà phê mang đi, tôi dùng tiền đó để trang trải việc đi lại, ăn ở. Sau đó lại tiếp tục tìm hiểu xin làm trợ giảng tiếng anh để được làm việc với người nước ngoài. Và tôi dành cuối tuần để đi dạy ở trung tâm tiếng anh. Tôi muốn dùng tất cả kinh nghiệm để làm bàn đạp chuẩn bị cho mục tiêu cuộc đời mình!

Sau tất cả, điều tôi học được chính là lạc quan mà sống, chỉ cần là điều ta muốn ta sẽ có cách thực hiện, sẽ có bản lĩnh để thực hiện.

Và dạo gần đây tôi mới tìm được quyển sách rất mong đợi, dù giống như là những câu chuyện dành cho những ai 22, 23 tuổi nhưng tôi lại rất mong muốn sẽ được review về nó: TRƯỞNG THÀNH LẤY ĐI ĐIỀU GÌ? – GARI.

Tái bút: DILYS.

Facebook Instagram Youtube Twitter Google+ Top