Giỏ hàng

Gen Z Kể Chuyện: “Càn Long” Độc Nhất Vô Nhị!

BÀI DỰ THI 115: “CÀN LONG” ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ!

Họ và tên: Jadu

/Từ nhỏ đến lớn, dù trải qua bao nhiêu khó khăn tôi cũng chưa bao giờ chán ghét hay oán trách não mình. Tôi âu yếm gọi nó bằng cái tên “càn long” - con rồng càn quét mọi góc sâu thẳm nhất./

---

Ngày quốc tế thiếu nhi gợi lại chút kỉ niệm nên tôi đặt bút nơi đây viết đôi lời.

Bạn từng thấy một người nào nói chuyện được với các vật vô tri vô giác ngoài đời chưa?

Là tôi đấy.

Nhớ còn nhỏ, tôi nhìn tất cả mọi thứ trong nhà từ cái dao, cái thớt, cái võng,...là tôi tự nhiên thấy chúng nói chuyện được với mình. Tất nhiên, đó là tưởng tượng. Một cơn gió thổi bay qua đầu là tôi lại tự nảy ra một viễn cảnh gì đó. Năm lớp hai, tôi đặt bút viết truyện cổ tích đầu tiên. Tôi viết rất dài, vượt xa khả năng của một đứa trẻ bình thường đồng trang lứa. Khi đưa cho bà xem, bà cẩn thận đọc hết rồi phán.

“Con chép trong sách hả?”

Dù còn nhỏ nhưng tôi hiểu ý tứ của câu nói ấy. Tôi không giận bà, ngược lại tâm trạng lại vui. Từ lúc đó, tôi cho là mình thật sự đặc biệt.

Nhưng cái tôi định nói không chỉ có thế.

Càng lớn lên, tôi càng không kiểm soát được não bộ của mình. Trong một ngày bạn sẽ gặp bao nhiêu vật vô tri vô giác chứ? Và tôi đã thật sự bị tất cả những thứ đó ám ảnh. Tôi nhốt mình trong một góc nhà, đu võng nhắm mắt lại nghe nhạc. Gia đình không ai biết tôi như thế là vì có vấn đề. Tôi cũng không biết giải thích sao, im lặng cố vượt qua.

Tuy nhiên thậm chí đến cả âm nhạc, càng nghe càng muốn nổ tung đầu vì cốt truyện ào ạt xông vào dây thần kinh. Nhưng tôi đã lắng nó xuống bằng cách mở âm lượng nhạc thật to át đi.

Nhân tiện, bạn có bao giờ nghe nhạc bằng tai nghe mà cảm tưởng mình sắp điếc vì bật quá to nhưng lại không muốn tắt không?

Tôi gọi đó là bướng bỉnh của tuổi trẻ vẫn chưa sẵn sàng đón nhận để vượt qua khó khăn mà chỉ có lựa chọn duy nhất là trốn tránh.

Bao nhiêu năm tôi vẫn sử dụng mỗi phương pháp đó để kìm chế ý tưởng của mình.

Kể cả khi bóng tối che đi mọi thứ, tôi vẫn sẽ có hàng trăm, hàng nghìn câu chuyện chờ chực trong đầu qua từ “bóng tối”. 

Tôi đã bắt tay vào viết thật nhiều. Truyện của tôi tính đến thời điểm hiện tại là hơn cả xấp tài liệu ôn thi trung học phổ thông quốc gia. Cuộc sống phải có những khoảng thời gian bận rộn với việc học nên không viết được thì tôi sẽ ghi chú lại nội dung chính rồi viết sau.

Nhớ có thời điểm vì không thể chịu nổi mà suốt đêm tôi bị chính những cốt truyện mình tưởng tượng ra quấy rối. Cứ nhắm mắt lại là sẽ thấy chúng biểu tình đe doạ. Tôi giật mình bật dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi mười một giờ rưỡi khuya lôi điện thoại ra viết. Khi hoàn thành cũng hai giờ sáng nằm xuống ngủ mới không gặp ác mộng nữa.

Và đặc biệt, tôi mắc chứng cưỡng chế khá nặng. Đối với một tác phẩm của mình, tôi sẽ đọc đi đọc lại, chỉnh từng chút một sao cho hoàn hảo đến khi mình hài lòng mới cho người khác xem. Thậm chí tôi cũng không thể sáng tác khi mình đang căng thẳng hay mất hứng. Rất nhiều người sẵn sàng vì mục đích của họ mà đặt bút viết lúc họ chẳng thích thú, nhưng tôi thì tuyệt đối không. Hơn nữa, cũng vì chứng này mà ảnh hưởng tôi cả những lúc lên lớp kiểm tra. Nếu ai là bạn của tôi từ nhỏ, chắc chắn sẽ biết tôi có cái tính cẩn thận tới nỗi khi viết tập làm văn, cứ viết xong vài câu mới là đọc lại từ đầu để kiểm tra từ ngữ. Phải đọc lại từ đầu! Nhất định là từ đầu, và không được bỏ qua dù chỉ một chữ.

Trong quá trình trưởng thành, trải qua nhiều môi trường sinh sống học tập, tôi cũng thay đổi theo và mức độ thay đổi của ý tưởng cũng thế.

Thay vì trước kia, khi nhìn con dao tôi thấy nó mỉm cười trò chuyện thì giờ đây tôi lại thấy ngay một người phụ nữ cầm nó lên câm lặng, người đầy máu và đôi môi độc ác liếm say mê.

Nếu trước kia tôi thấy cơn gió sẽ tưởng tượng ra một rừng cây đung đưa thì giờ đây tôi lại thấy hình ảnh hạnh phúc khi tình yêu của một cặp đôi phải chia ly, sự đổ vỡ của những căn nhà lá không chịu được sức gió thổi và cảnh gia đình đó gồng gánh bon chen với cuộc đời.

Nếu trước kia tôi nghe một bản nhạc buồn thì sẽ thấy cảnh cũng buồn, nhưng bây giờ lại nghe thấy được cái vui trong giai điệu buồn bã. Hình ảnh những người đánh đổi tất cả lấy “vương miện” mà không có chút hối hận nào dành tặng cho bản thân họ một nỗi buồn thoả mãn.

Nói chung, mọi thứ hiện ra đã trở nên phức tạp hơn, bí ẩn hơn, thậm chí sắc nét hơn một cách khác thường. Tôi nhận ra, chúng thay đổi như vậy là vì tôi đã tiếp xúc với xã hội nhiều hơn. Có nhiều thứ, bạn chỉ có thể bất ngờ, cảm thán rằng “Ôi trời! Trên đời có hạng người này ư?”, hay “Ôi trời, sao lại có chuyện như vậy xảy ra chứ?”. Được mở rộng tầm mắt, và thấy nguy hiểm, thách thức của thế giới bên ngoài - tất cả đã thay đổi bạn. Tôi cũng thế thôi.

Càng lớn tôi càng có nhiều trách nhiệm phải gánh vác. Vì thế, không thể lúc nào cũng chăm chăm viết lách, chính nó đã thành công trong việc kiểm soát ý tưởng của tôi ở phạm vi an toàn.

Bạn thấy tôi là một kẻ bệnh hoạn à?

Thế giới này không có chỉ tôi là như thế đâu. Rất nhiều người viết lách giỏi và được trời phú cho một bộ não có trí tưởng tượng vượt bậc. Đương nhiên riêng tôi có chút cưỡng chế. Tôi nghĩ theo cách lạc quan là ông trời có hơi ưu ái quá mức khi ban tặng cho tôi bộ não này. 

Tôi xin cảm ơn bằng tất cả lòng thành. Từ nhỏ đến lớn, dù trải qua bao nhiêu khó khăn tôi cũng chưa bao giờ chán ghét hay oán trách não mình. Tôi âu yếm gọi nó bằng cái tên “càn long” - con rồng càn quét mọi góc sâu thẳm nhất.

Quan trọng nhất, tôi vẫn là con người đàng hoàng, sống đúng nghĩa với đời. 

Cảm ơn mọi người đã du ngoạn chút trong cuộc đời của tôi thông qua bài viết này.

Hạnh phúc là được viết, được đón nhận những thứ mới mẻ của bộ não, được làm điều mình đam mê và sống như một con người. Cho nên, tôi rất hạnh phúc, rất rất hạnh phúc.

Còn bạn? Đã thực sự sống là chính mình chưa?"

---

#bila #đọc_để_trưởng_thành

Đọc các bài dự thi tại: https://bila.vn/blogs/nguoi-truyen-cam-hung. Các bài viết ấn tượng sẽ được Bila đăng trên fanpage Bila - Đọc để trưởng thành vào 15h và 20h hằng ngày.

 

Facebook Instagram Youtube Twitter Google+ Top