Giỏ hàng

Có Những Con Đường, Chúng Ta Buộc Phải Đi Một Mình

Trong bộ phim Stand by Me Doraemon có một phân đoạn khiến người xem cực kì cảm động: Nobita lúc này đã trưởng thành, nên Doraemon sẽ không thể ở bên cậu nữa.

Nobita khóc, nói: “Tại sao cậu phải rời xa tớ chứ!”

Doraemon đáp: “Bởi vì, có những con đường, cậu buộc phải đi một mình.”

Trước nay tôi vẫn cho rằng, càng trưởng thành sẽ càng cô độc, sau này lại phát hiện, không phải càng trưởng thành càng cô độc, mà là thế giới này vốn dĩ đã là một nơi để cô đơn trong một số giai đoạn của cuộc đời.

Chúng ta có thể cho rằng bản thân nằm trong “đại đa số”, kì thực mỗi một người trên thế giới này đều nằm trong nhóm “thiểu số”, đều phải học “đi một mình”.
Theo từng bước trưởng thành, bạn sẽ phát hiện, có những con đường bố mẹ sẽ không thể đồng hành với mình, người yêu cũng không thể bầu bạn cùng tiến bước, con cái thì đã có thế giới riêng của chúng, bạn bè cũng có cuộc sống của mình. Đi trên con đường đó, bạn sẽ gặp phải sự hoài nghi, sự cười nhạo và sự phản đối của những người thuộc “đại đa số”. Vậy thì, bạn có tiếp tục đi hết con đường đó không?

Cứ tiếp tục đi.

Rất nhiều con đường buộc phải đi một mình, từng bước từng bước đi đến đoạn cuối cùng.

Sự cô độc trên đường đi là điều ai cũng phải chấp nhận và chịu đựng. Trong giai đoạn ấy cô độc mới chính là trạng thái thường nhật, có sum vầy đi nữa thì cũng đến lúc chia tay. Hãy kiên cường lên, mỗi cá nhân đều phải học cách mở lòng, hạnh phúc, trưởng thành, và cũng cần học cách vượt qua cô đơn.
[trích Không nỗ lực đừng tham vọng]
----

Con người cũng sẽ đến lúc thôi than vãn với bố mẹ, thôi kể lể với bạn bè và bắt đầu học cách làm mọi thứ một mình, bởi khi trưởng thành, sẽ chẳng ai có thể giúp chúng ta mãi mãi, cũng chẳng ai ở bên cạnh mình mãi mãi. Có chia ly, mới biết trân trọng sự sum họp, có cô độc mới hiểu được ý nghĩa của trưởng thành.

Facebook Instagram Youtube Twitter Google+ Top