Giỏ hàng

REVIEW "Ngày xưa có một chuyện tình": Tình Yêu Cao Thượng Và Đầy Vết Xước

"Tình yêu, nếu ta tôn thờ nó, nó sẽ đủ sức thanh minh cho tất cả. Dẫu sao tình yêu đâu phải là phát minh của tôi. Khi con người sinh ra, tình yêu đã có sẵn ở đó rồi."

Tình yêu cứ thế đến lúc nào mà mỗi chúng ta chẳng ai hay biết. Và những đứa trẻ trong trang sách "Ngày xưa có một chuyện tình" cũng vậy, chúng hồn nhiên biết thích một người và tình cảm ấy ngày một lớn và trở thành một tình yêu mãnh liệt mà cao thượng.

Lại một lần nữa ta bắt gặp một chàng trai chân thành, bình dị như Ngạn trong trang văn của bác Ánh, đó là Vinh. Cậu bất chấp người anh du côn của Miền, luôn bên cạnh đồng hành cùng cô bạn nhỏ ấy. Những ngày tháng cứ diễn biến như thế và một ngày cậu nhận ra mình đã yêu Miền. Nhưng dường như số phận muốn trêu đùa con người hiền lành, chất phác ấy, chọc ghẹo một tình yêu trong sáng, tinh khôi khi người Miền yêu lại là Phúc, bạn thân của Vinh, một chàng trai nhanh nhẹn, dũng cảm, bộc lộ mọi tâm tư của mình chứ không rụt rè, giấu kín mọi tình cảm như Vinh.

Ai cũng muốn yêu và được yêu. Đó là khát vọng thường trực và mãnh liệt nhất của con người. Khi yêu, chẳng có chỗ nào cho lí trí, chúng ta yêu bằng con tim. Và Phúc cũng vậy, lí trí mách bảo yêu Miền là sai trái nhưng trái tim lại dẫn lối cậu đi đến đó, đến bến bờ của hạnh phúc. Những đứa trẻ ngày ấy ngày một lớn, tình yêu lớn dần theo thời gian và năm tháng. Rồi một ngày, sai lầm xảy ra, Miền có con với Phúc. Phúc biền biệt suốt những năm tháng đó và Vinh, người luôn lặng lẽ dõi theo Miền đã bất chấp mọi thứ, sẵn sàng hi sinh tất cả, chịu mọi thiệt thòi về mình để người con gái anh yêu được hạnh phúc: "Tôi đến với Miền vì tình yêu tinh khôi như ánh mặt trời và cưới Miền dưới bóng mây đen của quá khứ. Nhưng tôi không quan tâm Miền có còn yêu Phúc hay không, vì tôi biết chỉ những ai điên rồ mới húc đầu vào bức tường dĩ vãng. Tôi chỉ cố sống trọn vẹn tình cảm của của mình như con tằm nhả đến sợi tơ cuối cùng cốt để nói với Miền rằng khi yêu em tôi đã dốc hết lòng mình, không còn giấu giếm hay giữ lại chút gì cho riêng tôi nữa"

Tưởng chừng ánh sáng, hạnh phúc đã ghé thăm cuộc sống của những con người ấy. Thế nhưng, Phúc đột nhiên trở về sau bao nhiêu năm tháng biệt vô âm tín. Một bức rào cản vô hình, một bóng tối xen vào cuộc sống của Miền và Vinh. Trái tim của Miền vẫn thổn thức vì chàng trai năm ấy. Cô gái đó sẽ lựa chọn ra sao? Chàng trai đã luôn đồng hành, cùng cô vượt qua những năm tháng khó khăn nhất, luôn bên cạnh những lúc cô cần, âm thầm ở bên ủng hộ cô hay chàng trai gắn với những năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp, hạnh phúc, gắn với tình yêu đẹp đẽ của một đời người. Giữa cuộc sống ấm êm, giữa hạnh phúc ngập tràn trong cuộc sống, người con gái ấy đã tìm được hướng đi. Chẳng có đúng sai giữa một chuyện tình.

Trong câu chuyện ấy, ai cũng mang trong mình những nỗi niềm thầm kín, họ đều cất giấu và hi sinh cho người mình yêu. Dẫu trái tim đầy vết xước, dẫu đau đớn lấp đầy hơi thở, Vinh vẫn yêu và sẵn sàng tha thứ. Tình yêu là thế, dẫu biết đớn đau nhưng vẫn cứ đâm đầu. Giữa muôn trùng ngã rẽ, lối đi trong cuộc sống, liệu rằng ta có tìm được hạnh phúc, tình yêu cho riêng mình, một tình yêu đẹp, một tình yêu lấp đầy khoảng trống và mờ đi những vết xước, nhòa đi những đớn đau.

Nội dung: Huyền Nguyễn - Bila Team
Ảnh: Chu Loan - Bila Team
Facebook Instagram Youtube Twitter Google+ Top