Giỏ hàng

Tuổi 17 Chưa Sống Đã Muốn Chết

00:00
Mình mười bảy tuổi từ khoảnh khắc này. Không phải mình thức tới mười hai giờ để chờ đợi sinh nhật. Đơn giản bởi ngày nào cũng vậy, khi mình đi học về, làm bài tập xong đã bước sang ngày mới. Buồn ngủ và mệt mỏi nhưng mình không bao giờ ngủ mà không mở máy rồi vào facebook, như một thói quen, khó bỏ.

Nếu đang ở thập kỉ trước chắc mình sẽ là kẻ duy nhất lang thang trên mạng bây giờ, nhưng vì giờ là năm 2017 nên ngày hay đêm cuộc sống “ảo” luôn sôi động. Mình nhận được thông báo hôm nay là sinh nhật mình. Mình vội vàng cài đặt lại trang cá nhân sao cho không ai thấy ngày sinh của mình, đỡ phiền phức. Mình sợ nhận được những lời chúc vô hồn, có khi là dòng chúc mừng viết tắt, đôi lúc là dòng chữ mà facebook viết sẵn, từ bạn bè, thậm chí cả những kẻ không quen. Mình hoảng sợ.

Mình mười bảy tuổi. Mình đang ở cái tuổi mà người ta bảo đẹp nhất đời người, tuổi bao người ao ước quay trở lại, tuổi đáng sống và bắt đầu sống thực sự. Mười bảy tuổi chưa sống mà mình đã muốn chết. Mười bảy tuổi đang sống mà không biết sống như thế nào. Mình chẳng hay mình là ai, không biết ước mơ của mình là gì, mình đã và sẽ làm được gì…

Tuổi mười bảy mình cứ miệt mài học vài ba kiến thức khô khan trong sách vở, dù biết có những thứ mình chẳng bao giờ dùng tới, mình sẽ quên thôi.

Mười bảy tuổi chỉ biết vin vào cớ đỗ đại học mà sống, sống cho người khác. Mỗi ngày thức giấc lại quay cuồng học cái này cái kia cốt để thi đỗ trường danh tiếng nào đó. Cải cách giáo dục, thay đổi thi cử, tất cả nhốn nháo trong đời mình, mình không biết ngày mai lại sáng kiến và đề xuất nào nữa… Chuyện học hành thi cử thành tích điểm số bất công làm mình mệt mỏi, nhưng chẳng bao giờ mình dám nghĩ như vậy. Mình sợ mình không còn cớ gì để sống, mình lại nghĩ ngay tới cái chết.

Có người chẳng tin lời mình nói, làm sao mới mười bảy tuổi đã muốn chết, phải chăng ngoài chuyện học hành không còn gì đáng nghĩ tới để sống? Mình biết, ai mà tin điều mình nghĩ. Người ta có thể liệt kê vô vàn lí do để sống, hàng trăm việc đáng làm và hàng ngàn lời huyễn hoặc về những điều tốt đẹp chẳng bao giờ tồn tại. Mình không phải là kẻ bi quan. Mình chỉ đơn độc trong thế giới, như một triết gia đã nói đại ý con người sinh ra đã là một sự cô độc. Mình không tìm được sự đồng điệu với cuộc sống ồn ã, hời hợt ngoài kia, lâu dần mình không thể chia sẻ được nữa.

Mười bảy tuổi là tuổi nào mà mình lại không muốn sống.

Mình nhận ra mình chỉ đang tồn tại, nhạt nhòa và vô cảm. Mười bảy tuổi mình ý thức rõ rệt hơn bao giờ hết về cái chết, như một cách sống, dám làm cái gì đó bản thân mong muốn, dũng cảm và quyết liệt. Nhưng chết đâu dễ. Làm sao để chết ở tuổi mười bảy? Làm thế nào mà chết ở tuổi mười bảy được? Mình biết sự sống hôm nay đâu chỉ là của riêng mình. Mình sống đâu chỉ cho mình. Mười bảy tuổi chưa sống đã muốn chết song không vì thế mà chết. Tuổi này thời này là vậy, có lẽ nếu sinh vào thời khác mình chưa chắc đã muốn chết, mà khao khát sống và được sống. Mình không thể sống như trước được nữa, sống vô vị, không mơ ước, không khát khao, không hay mình là ai, mình muốn gì.

Ngày đầu tiên của tuổi mười bảy mình nghĩ tới cái chết, và mình biết đó là lúc mình bắt đầu sống!

[Lim]

Facebook Instagram Youtube Twitter Google+ Top